Trang chủ       *       Công ty       *       Sản phẩm       *       Blog       *       *Kiến thức y học       *       Trang khách hàng       *       Nghiệp vụ VietCare       *       Liên hệ       *   
Ngôn ngữ 
01505907

   Doctor1 Send an Instant Message  Doctor2 Send an Instant Message

 

 
Thông tin sức khoẻ
 Bệnh của trẻ em > Cổ phần hoá bệnh viện >
Thýì BaÒy, 26/05/2007 11:50:54 SA (GMT+7)

XÃ HỘI HOÁ Y TẾ

 

Bệnh viện quá tải là một phần nguyên nhân khiến bác sĩ, y tá cáu gắt với bệnh nhân

(Hanoinet)- Vừa qua, trong lần đi thăm và làm việc ở TP Hồ Chí Minh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết có ý kiến về việc cần sớm xã hội hóa nền y tế. Trước đó, ngày 26/2, trong buổi làm việc với Bộ Y tế, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đề nghị ngành y tế đổi mới cơ chế quản lý bệnh viện, phát huy tự chủ,... Theo Thủ tướng, vai trò của Bộ Y tế chỉ là kiểm tra, giám sát. Ngoài ra, cũng cần tăng cường xã hội hoá y tế... Qua một số ý kiến gửi về tham gia diễn đàn, nổi bật lên vẫn là vấn đề y đức và tất nhiên là mong muốn được xã hội hóa nền y tế của độc giả. Còn bạn, bạn có suy nghĩ như thế nào về vấn đề này?

 

Bác sĩ Phan Văn Nghiệm - Trưởng phòng Nghiệp vụ Y, Sở Y tế TP HCM: “Ngành y tế luôn tạo điều kiện để cho các cơ sở y tế tư nhân và công lập cạnh tranh lành mạnh nhằm nâng cao chất lượng phục vụ”

 

Trong thời gian tới, giữa y tế tư nhân và công lập sẽ có cuộc cạnh tranh rất lớn về thu hút nguồn nhân lực, chất lượng điều trị, phục vụ và cả thiết bị. Chất lượng của nhiều phòng khám đa khoa tư nhân thậm chí không thua kém chất lượng khám ở tuyến trên. Ngành y tế luôn tạo điều kiện để cho các cơ sở y tế tư nhân và công lập cạnh tranh lành mạnh nhằm nâng cao chất lượng phục vụ.

 

Việc ngày càng có nhiều cơ sở khám bệnh đăng ký với bảo hiểm xã hội khám BHYT cho người dân là điều đáng mừng. Trước mắt, chung tôi mong muốn bảo hiểm y tế ký được với 63 phòng khám đa khoa tư của thành phố.

 

Bác sĩ Nguyễn Thế Dũng, giám đốc Sở Y tế TP.HCM: “Đã có một số bệnh viện công xin cổ phần hóa”

 

Một số bệnh viện như Bệnh viện Mắt, Hùng Vương, Nhân Dân 115... vừa xin được cổ phần hóa. Sở đang xúc tiến thực hiện một đề án chung để trình UBND TP xem xét. Trước đó Bệnh viện Bình Dân đã được Chính phủ đồng ý cho phép làm thí điểm cổ phần hóa. Dự kiến việc cổ phần hóa Bệnh viện Bình Dân có thể hoàn tất trong quí 1/2007.

 

Như vậy, về cơ bản, Sở luôn luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất cho việc xã hội hóa y tế.

 

Bạn Hà Thanh Tú – Nhân viên văn phòng: “Xin cổ phần hoá, tư nhân hoá hầu hết bệnh viện công đi để người bệnh đỡ đau thêm”

 

Tôi cảm thấy chạnh lòng khi so sánh bệnh nhân đi khám, chữa bệnh ở bệnh viện công và bệnh viện tư. Tôi cảm thấy "Y đức" ở bệnh viện tư dồi dào hơn hẳn so với ở bệnh viện công. Có thể do ở bệnh viện tư nhân viên có thu nhập khá hơn và không thể ỷ lại "thuộc biên chế nhà nước".

 

Tay nghề BS bệnh viện tư cũng khá hơn mới được mời hợp đồng mặc dù trang thiết bị có thể không bằng bệnh viện công. Ở đây hình như có vấn đề về cơ chế tổ chức bệnh viện? Giáo dục-đào tạo là sự nghiệp mà còn tư nhân hoá, cổ phần hoá được huống hồ là dịch vụ y tế. Xin cổ phần hoá, tư nhân hoá hầu hết bệnh viện công đi để người bệnh đỡ đau thêm.

 

Bạn Phan Thanh Hà – Du học sinh tại Đài Loan: “Y đức, trông người mà ngẫm đến ta”

 

Lời đầu tôi rất cảm ơn toà soạn đã đã mở diễn đàn này để người dân chúng tôi có cơ hội nói lên nỗi lòng của mình và những mong muốn của mình đối với ngành y. Và đây cũng là dịp để nhân viên ngành y có cơ hội để nhìn lại chính mình - kiểm điểm lại chính mình.

 

Tôi không muốn mình giống như ai đó động nói ra là lại đem mình ra so sánh với nước ngoài, nhưng cái gì mình đáng học tập và trong phạm vi của mình có thể làm được thì nên so sánh lắm chứ.

 

Tôi đang làm việc tại Đài Loan, công việc hàng ngày của tôi là thường xuyên đi đến những nơi mà ở đó tôi nhận được sự phục vụ như ngân hàng, bưu điện, bệnh viện... và tôi chỉ có thể nói 1 câu là (rất hài lòng).

 

Bệnh viện công hay bệnh viện tư đều có một thái độ phục vụ như nhau, đó là vui vẻ, nhiệt tình, chu đáo và công bằng, dù bạn đi khám ở bệnh viên tư hay bệnh viện công bạn chỉ cần mang theo thẻ bảo hiểm và 100 đồng. Không phải mua sổ khám bệnh, bạn ấn tay vào nút điều khiển để có ngay 1 tấm tích kê ghi số và bạn ngồi chờ, khi nào đèn phòng khám hiện lên số của bạn kèm theo tiếng loa tự động đọc số đó là bạn đã đến lượt khám. Hoàn toàn không thấy cảnh chen ngang xô đẩy ồn ào và cảnh... kẹp phong bì trong sổ khám. Bác sĩ chỉ cần ấn số thẻ bảo hiểm của bạn vào máy là họ đã biết được tiểu sử bệnh của bạn rồi. Trong chúng ta chẳng ai muốn mình phải vào viện cả nhưng nếu bạn nhận được sự phục vụ như vậy thì bạn sẽ thế nào?

 

Ông John Nguyễn – Việt kiều Australia: “Bệnh nhân là nơi “xả” stress của bác sĩ”

 

Tính đến lúc này, hoặc cho tôi, hoặc để cho người thân, tôi đã vào bệnh viện ít nhất 20 lần. Trong 20 lần, tôi đều "dạ thưa", tuy nhiên đều nhận được hành vi và lối nói gắt gỏng nếu không nói là "vô học" từ y tá, và sự trịch thượng khó chịu từ bác sĩ (50% chia đều), dành cho bệnh nhân trong lúc cơn bệnh đang hành hạ họ, và đối với họ chẳng còn cách nào khác là tiếp tục "dạ thưa" để được chữa bệnh.

 

Người càng lớn tuổi và cô độc là cơ hội rất tốt để đón nhận sự giải phóng "căng thẳng" từ y bác sĩ. Có nhiều lần tôi muốn ứa lệ khi nhìn thấy những bệnh nhân đáng cha mẹ ông bà mình cũng như đáng cha mẹ ông bà của "đội ngũ lương y" bị quát mắng như đứa trẻ con khờ dại. Một bên thì liên tục "bà", "ông", bên còn lại thì run rẩy lặp cập với "dạ", "thưa" liên tục.

 

Trong một số trường hợp, nếu tôi "bồi dưỡng" chút đỉnh cho y bác sĩ thì mọi việc thay đổi đối nghịch hoàn toàn. Phải chăng đây là nguyên nhân cũng như động lực của vấn đề nếu không nói là sự tồn tại của tệ nạn moi tiền dựa trên tính đặc thù của ngành nghề và sự "không còn lựa chọn nào khác" từ bệnh nhân.

 

Bác sĩ Lê Khang – Bác sĩ ngoại khoa đang công tác tại Bỉ: “Bác sĩ nước ngoài phải giỏi giao tiếp rồi mới tới chuyên môn”

 

Tôi là một bác sĩ tốt nghiệp ở Việt Nam, hiện làm ở nước ngoài, có đôi điều chia sẻ như sau:

 

Khi phỏng vấn tuyển dụng một bác sĩ, người ta để ý đến khả năng giao tiếp rồi mới đến chuyên môn, xem thử anh ta có biết giao tiếp và làm việc với tinh thần tập thể hay không.

 

Chúng ta đồng ý với nhau là qua cách ăn nói, có thể nhận xét về cá tính của một con người. Việc quát mắng gắt gỏng bệnh nhân có thật trong các bác sĩ tại bệnh viện hiện nay. Người bệnh như kẻ đi xin sự ban ơn của thày thuốc (và y tá, điều dưỡng); rồi hối lộ, giấm dúi tiền để được phục phụ tốt hơn.

 

Đã đến lúc chúng ta chấn chỉnh lại y đức trong đại đa số nhân viên y tế, phát động phong trào văn hóa y tế cho cộng đồng, đưa quyền lợi người bệnh lên một vị trí xứng đáng. Bệnh nhân là những người trả tiền cho sự phục vụ của nhân viên y tế. Nhân viên y tế làm việc được trả lương, sao lại quát mắng họ? Đó là sự không công bằng.

 

Không thể ngụy biện là do áp lực công việc mà gắt gỏng mạt sát người khác; chung quy lại chỉ là sự thiếu văn hóa mà thôi.

 

Bạn Nguyễn Anh Tuấn – Sinh viên Đại học Y Hà Nội: “Nên thông cảm cho bác sĩ. Bác sĩ không phải là thần thánh”

 

Tôi là một sinh viên Đại học Y Hà Nội. Tôi nhận thấy Bệnh viện của chúng ta đang quá tải. Bệnh nhân từ các tuyến dưới luôn đổ về trung tâm vì bệnh viện tỉnh, huyện không đủ các thiết bị chữa bệnh. Điều đó đồng nghĩa với việc các bác sĩ ở bệnh viện luôn trong tình trạng quá tải. Thử hỏi tất cả mọi người xem, ở trong tình trạng mệt mỏi căng thẳng và stress như vậy, có ai dám khẳng định rằng mình vẫn luôn giữ được thái độ mềm mỏng và dễ chịu trước hàng trăm người (bệnh nhân) liên tiếp?

 

Mọi người luôn cho rằng đã chọn nghề bác sĩ là phải biết hy sinh, biết phục vụ. Nhưng tôi không nghĩ thế. Bác sĩ không phải là thần thánh. Họ là con người. Và họ cũng chỉ có sức chịu đựng trong giới hạn mà thôi. Mọi người nên nhìn cả từ phía những người thầy thuốc. Vì sao ở bệnh viện tư các bác sĩ lại có thái độ tốt hơn với bệnh nhân? Mọi người nói rằng "có lẽ vì đụng đến tiền"; nhưng theo tôi là còn do số lượng bệnh nhân ít hơn rất nhiều, và bác sĩ có đủ thời gian và tâm trí để giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân.

 

Theo tôi, việc giải thích rõ ràng cho bệnh nhân là điều rất khó có thể thực hiện được ở các bệnh viện công. Thời gian đâu để làm điều đó? Khi giải thích cho một bệnh nhân hiểu được mọi nguyên nhân, triệu chứng bệnh của anh ta cũng đồng nghĩa với việc bạn không còn thời gian để khám cho 1-2 thậm chí 3-4 bệnh nhân khác; mà chạy đua với bệnh tật cũng luôn là chạy đua với thời gian. Khám sớm có thể cứu thêm được bao nhiêu người nữa.

 

Tôi không phủ nhận việc một số bác sĩ, y tá biến chất đã đặt đồng tiền lên hàng đầu. Quát mắng vô cớ, moi tiền bệnh nhân, vô trách nhiệm với bệnh tật của họ là điều vẫn xảy ra khá thường xuyên. Đó là những bác sĩ, y tá không còn lương tâm theo đúng nghĩa của người thày thuốc. Họ đáng bị phê phán trước mọi người. Nhưng mong rằng mọi người không nên đánh đồng tất cả các bác sĩ, y tá đều vậy.

 

Bà Nguyễn Thanh Hà – Nhân viên văn phòng: “Nhân viên bệnh viện cáu - lỗi cả ở bệnh nhân”

 

Bệnh nhân đa phần không kiên quyết trước những thái độ không đúng mực của nhân viên bệnh viện vì lý do đã quen với cơ chế bao cấp, sợ bị trả thù, và chỉ mong được chữa bệnh sớm. Một số bệnh nhân còn tự nguyện hối lộ nhân viên bệnh viện để được ưu tiên hơn so với bệnh nhân khác trong điều kiện bệnh viện luôn quá tải.

 

Chị Nguyễn Thị Phước Vân – Chủ cửa hàng kinh doanh: “Nhân viên y tế trước khi học nghề cần được dạy làm người”

 

Tôi nghĩ rằng các nhân viên y tế trước khi học nghề phải được dạy làm người đã. Tôi không dám nói tất cả nhưng hiện trạng nhân viên y tế quát mắng và xúc phạm bệnh nhân là quá phổ biến ở các bệnh viện nhà nước hiện nay.

 

Nếu bạn muốn được đối xử lịch sự, hãy đến các bệnh viện phải trả nhiều tiền hơn như Việt Pháp hay Việt Nhật. Nhưng chẳng nhẽ chỉ vì không có nhiều tiền mà chúng ta lại bị coi như các công dân bậc hai hay sao; trong khi chúng ta không vi phạm pháp luật, nghiêm túc chấp hành các quy định của bệnh viện và là những người có văn hoá?

 

Bác sĩ Đào Khánh Tùng: “Tôi xấu hổ vì thái độ của những người cùng ngành“

 

Tôi là một bác sĩ nhưng khi đọc những bài viết của các bạn về thái độ của nhân viên y tế tại các bệnh viện thì tôi thực sự xấu hổ. Tôi cũng phải thừa nhận thái độ đó là có thật và còn tương đối phổ biến. Nhân viên y tế không thể biện minh là do quá bận rộn nên dễ sinh cáu bẳn. Họ không có quyền cáu bẳn với bất cứ một người bệnh nào vì hai lý do sau đây:

 

Thứ nhất, đơn giản đó là những người bệnh. Họ cần được ân cần chăm sóc và giúp đỡ tận tình. Trường hợp các thai phụ và thai sản thì lại càng cần phải giúp đỡ nhiều hơn;

 

Thứ hai, dù là người bệnh hay người nhà bệnh nhân thì họ cũng không thể biết tường tận các thủ tục hành chính và chuyên môn của bệnh viện được vì có những người cả đời mới đến bệnh viện một lần thì làm sao họ có thể tỏ tường được mọi việc trong bệnh viện? Vì thế, quát mắng họ là một hành động vô liêm sỷ.

 

Bác sĩ Nguyễn Trung Kiên: “Đa phần khiếu nại nhân viên y tế là vì thái độ”

 

Thực ra hiếm ai không phải đến bệnh viện bao giờ. Tôi cũng vậy. Có nhiều lần tôi đến bệnh viện thấy sự hách dịch và tắc trách trong chuyên môn của một số nhân viên y tế mà tôi cảm thấy bực mình và rất buồn, tất nhiên không phải là tất cả nhân viên y tế đều như vậy.

 

Những lần đó tôi cảm thấy thật buồn vì trộm nghĩ mình là người trong ngành, cùng là đồng nghiệp mà còn bị đối xử như vậy thì không biết những người khác sẽ đến mức nào?

 

Tôi xin góp ý chân thành với nhân viên y tế là nên có thái độ đúng mực khi tiếp xúc với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, vì khi có bệnh tâm lý người bệnh cũng đủ lo sợ lắm rồi và xin nói thật phần lớn gia đình bệnh nhân có đơn từ, khiếu kiện gì về nhân viên y tế cũng đa phần xuất phát từ thái độ tiếp xúc với người bệnh chứ rất ít khi vì các sai sót chuyên môn.

 

Ông Nguyễn Đình Hòa – Giám đốc kinh doanh: “Cần xã hội hóa y tế, xóa bỏ độc quyền”

 

Cũng một cô y tá, ban ngày khi làm trong bệnh viện nhà nước thì gắt gỏng, chiều về cơ sở dịch vụ làm thêm thì hết gắt gỏng. Lý do chính là cơ chế của một nơi là độc quyền còn một nơi là thị trường. Vì vậy cần tạo ra sự canh tranh giữa các cơ sở y tế nhà nước, xóa bỏ độc quyền hiện nay. Lúc đó thượng đế sẽ không bị mắng.

 

Bạn Trần Minh Hà – Sinh viên: “Mất tiến mà vẫn phải lạy bác sĩ, y tá để mong được khám”

 

Bây giờ tôi rất sợ đi bệnh viện vì cảm thấy mình mất tiền đi khám mà phải lạy bác sĩ, y tá mới được khám, song lại cảm thấy không an toàn chút nào.

 

Tôi cũng đã đi khám nhiều lần tại các bệnh viện như Xanh Pôn, Việt Nhật... Có lần tôi đến Bệnh viện Xanh Pôn chụp X-quang. Lần đầu chụp thì bác sĩ hướng dẫn đến phòng bảo hiểm đóng dấu (vì tôi làm bảo hiểm đăng ký ở bệnh viện này). Lần thứ hai chụp cắt lớp, bác sĩ không nhắc tôi cũng không nghĩ là phải xin dấu lần nữa. Đến khi chụp xong quay ra hỏi thì bác sĩ chụp bảo tôi vừa đăng ký ở đâu thì về đó mà hỏi. Tôi quay lại thì được bảo phòng bảo hiểm nghỉ rồi, mai quay lại.

 

Hôm sau tôi quay lại hỏi phòng bảo hiểm, người này đùn đẩy người kia, có người bị đồng nghiệp đẩy giải quyết việc của tôi còn nói là "đâu phải trách nhiệm của tôi...".

 

Tôi hỏi người khác thì được biết là vị bác sĩ hôm qua ký giấy cho tôi không đủ thầm quyền nên tôi không được lấy lại bảo hiểm. Cuối cùng, tôi phải nhờ đến người quen trong viện mới lấy lại được tiền khám của tuần trước. Lấy được 800.000 đồng tiền khám thì tôi mất khoảng 1 tuần chạy đi chạy lại bệnh viện.  

Bạn: Hoàng Phương Thảo: “Tôi đã là bác sỹ, trong suốt những năm học ĐH Y khoa tôi chưa hề được học 1 giờ chính khoá nào về Y đức...”

Email: thaohp_06@yahoo.com

Địa chỉ: Hà Nội

Kính thưa quí báo.

Bàn về Y đức ở ta ư? Tôi đã là bác sỹ, trong suốt những năm học ĐH Y khoa tôi chưa hề được học 1 giờ chính khoá nào về Y đức ngoài lời thề của cái ông Hypocrat ở tận đẩu tận đâu, trong khi các tiết học về chính trị, quân sự, thể dục thì chiếm phần lớn thời gian học. Rồi trong suốt quá trình hành nghề hình như các bác sỹ cũng chả bao giờ được ai dạy thêm về y dức và thật ra y đức ở VN ta nó tròn méo, ngắn dài ra sao chả ai công bố.

 

 


Bạn: HOANG CONG MINH: “Ngành y tế phải cải cách từ trên xuống dưới”

Email: NGUYENTHANHTUANKT@yahoo.com

Địa chỉ: DAI HOC HANH CHINH QG

 

Qua thực tế tôi thấy ngành y tế phải thay đổi rất nhiều. Phải cái cách từ trên xuống dưới. Việc tiêu cực trong các BV vẫn còn xảy ra nhiều. Y đức của bác sĩ phải được đặt lên hàng đầu nhưng qua điều tra cho thấy nhiều vị vẫn đặt vấn đề tiền lên hàng đầu. Khi có tiền thì chữa theo kiểu khác, nếu không có tiền thì không ngó ngàng gì tới. Hoặc giả có ngó ngàng tới bệnh nhân thì cũng “đá thúng đụng nia”, chữa trị không nhiệt tình. Ngoài ra, tôi còn thấy việc đưa “phong bao” cho các bác sĩ còn khá công khai. Tôi rất mong các ngành chức năng sớm vào cuộc, tìm ra giải pháp tốt nhất để cho nhân dân có một sức khỏe tốt. Không kể bệnh viện Quân đội 175 cũng là một bệnh viện có rất nhiều việc phải làm, phải cải cách lại đội ngũ y bác sĩ.

 


Bạn: Trần Hoàng Oanh: “Một khi chúng ta đã chọn con đường y tế thì theo tôi nghĩ chúng ta cũng đã quyết định hy sinh mình, sống vì người khác, xem nhẹ đồng tiền”

Email: hoaluuly11184@yahoo.com

Địa chỉ: Cam Ranh - Khánh Hòa

 

Tôi là một y tá ở Bệnh Viện Cam Ranh, tôi nghĩ không phải ai cũng muốn đến bệnh viện, họ cảm thấy trong người không được khỏe, họ cần sự giúp đỡ của chúng ta, mà một khi chúng ta đã chọn con đường y tế thì theo tôi nghĩ chúng ta cũng đã quyết định hy sinh mình, sống vì người khác, xem nhẹ đồng tiền. Chúng ta nên xem người bệnh như người thân của mình. Nếu chúng ta đặt vào trường hợp như vậy thì chúng ta mới hiểu hết được những mong muốn, những cái đau mà người bệnh phải chịu đựng.

 

Ví dụ, những sản phụ mang thai đang đau bụng chuẩn bị sanh, chúng ta cứ bảo la gì mà la nhưng nếu ai đã từng có gia đình, từng chịu nỗi đau khi sanh thì mới hiểu được cơn đau này. Mặt khác, nếu như chúng ta không học chuyên môn về y thì làm sao chúng ta hiểu hết được những thuật ngữ trong ngành cũng như những thủ tục hành chính.

 

Hay nói cách khác, trách nhiệm của chúng ta là phải tiếp đón, hướng dẫn, dặn dò và giải thích những người bệnh đến khám thật chu đáo và rõ ràng với một thái độ ân cần và niềm nỡ, lúc đó chúng ta mới xứng đáng với 4 chữ mà Bác Hồ đã nói "Lương y như từ mẫu". Chúc các bạn là một lương y tốt.

Bạn: Hoà Minh Tân

Email: hoaminhtan05@yahoo.com

Địa chỉ: Hà Nội

 

Tôi rất hoan nghênh báo KT&ĐT đã mở diễn đàn này.

Tôi nhớ trước đây trên 1 vài tờ báo đã mở ra diễn đàn nhân dịp bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM không cho phép các bác sỹ tại BV này mở phòng mạch tư, diễn đàn này đã thu hút sự quan tâm lớn của dư luận.

 

Gần đây trong 1 buổi giao ban tại 1 bệnh viện lớn của Hà Nội, tôi được nghe 1 giáo sư thuộc hàng cây đa cây đề của ngành y tế khuyến cáo các thuộc cấp phải rèn luyện hơn nữa để nâng cao trình độ và kỹ năng hành nghề nhằm thích ứng với xu thế của nền kinh tế thị trường và hội nhập, giáo sư có nói đại ý rằng trong chủ trương XXH Y tế có vẻ như tại cái đất Hà Nội này là bảo thủ và lạc hậu hơn cả.

 

Tôi đã từng tiếp cận với các thủ tục để thành lập 1 đơn vị trong diện XHH y tế tôi mới thấy rõ sức ỳ lại chính ở trong ngành Y tế. Trước ý kiến của Chủ tịch nước và Thủ tướng, tôi mong rằng các nhà quản lý Y tế hãy có tầm và có tâm hơn với sự nghiệp y tế nước nhà, với tư cách là người quản lý y tế tôi thiết nghĩ họ phải nghĩ rằng y tế công và y tế tư nhân là 2 chân của nền y tế quốc gia, y tế tư nhân phát triển đồng nghĩa với trách nhiệm của cơ quan quản lý y tế với Đảng với dân đã hoàn thành tốt hơn. Cứ xem quy định về điều kiện hành nghề y tư nhân đã thấy sự bất cập trong chính sách và thể hiện sự trói buộc cho khu vực này phát triển.

 

Việc quy định chủ đầu tư phải có chuyên môn về y tế là không cần thiết và vô hình chung đã chặn nguồn vốn đổ vào đầu tư cho y tế, xét cho cùng nhà đầu tư nào thì tiền của họ đều giống nhau, cho dù họ có là bác sỹ hay không? và qui định rằng bác sỹ muốn mở phòng khám tư phải có ít nhất 5 năm kinh nghiệm làm việc đúng chuyên ngành tại 1 cơ sở y tế nào đó cũng trở nên quá hạn chế và vô hình chung phủ nhận kết quả đào tạo của các cơ sở đào tạo y tế. Chẳng hạn 1 bác sỹ đã tốt nghiệp và nhận bằng Bs chuyên khoa của 1 ĐH y nào đó thì họ hoàn toàn có đủ năng lực pháp lý để mở phòng khám chứ sao lại yêu cầu có 5 năm kinh nghiệm, vậy thử đặt vấn đề cũng bác sỹ ấy vào bệnh viện công thì họ có hành nghề ngay hay không hay họ vào đó để làm việc khác?

 

Tôi hy vọng với tiếng nói trên diễn đàn của báo KT&ĐT ngành y tế Hà Nội cần mạnh dạn thay đổi quan điểm và nhận thức để y tế thủ đô dù là công hay tư có bước phát triển mới xứng tầm của 1 Thủ đô

 

Bạn: Hoàng Minh Tuấn

Email: tuanhm_06@yahoo.com

Địa chỉ: Hà Nội

 

Xã hội hoá y tế không còn là điều mới mẻ gì. Đảng, Nhà nước đã có chủ trương từ lâu rồi, nhưng sức ỳ lại chính là ở ngành y tế. Bạn hãy thử đi tìm hiểu điều kiện và thủ tục lập 1 phòng khám tư mà xem, đấy là chưa kể đến việc xin thành lập bệnh viện tư, ôi thôi thì 1 rừng thủ tục, 1 biển điều kiện, thái độ của quan chức ngành y tế thì chả mấy mặn mà gì.

 

Gần đây nhất là chủ trương giao quyền tự chủ cho các bệnh viện công, rồi thủ tướng chỉ đạo thí điểm cổ phần hoá bv công, thế nhưng luồng gió ấy hình như chưa thổi đến các bệnh viện công nhất là khu vực miền Bắc, tại sao vậy? theo tôi vấn đề ở chính lãnh đạo và cán bộ nhân viên y tế tại các bv. Nếu tự chủ bệnh viện đồng nghĩa GĐ bệnh viện như 1 ông chủ công ty, phải có đầu óc và tầm nhìn quản lý, phải có kỹ năng quản trị, nhưng hều hết các GĐ bệnh viện ở ta đều từ các nhà chuyên môn y khoa mà lên họ gần như mù tịt về quản trị, nhất là quản trị tài chính, nhân lực, thà cứ để cơ chế cũ có sao làm vậy, bộ máy càng phình to càng lợi cho lãnh đạo vì thể nào nhân viên mới được nhận chả đến biếu này nọ.

 

Tôi thiết nghĩ Nhà nước nên đưa chương trình xã hôi hoá y tế như 1 mệnh lệnh mà ngành y tế phải làm, điều đó chỉ có ích cho người bệnh, cho nhân viên y tế mà thôi, cái không lợi có lẽ chỉ thuộc về bộ máy quản lý ngành y tế (Bộ và các sở y tế)và lãnh đạo các cơ sở y tế.

Bạn: Nguyen Thị Nga: “Có một câu chuyện buồn”

Email: ngant@yahoo.com

 

Người viết bài này xin kể lại câu chuyện buồn sau đây:

 

Nhân dịp có công chuyện được tiếp xúc với một nhân vật thuộc hàm Vụ trưởng của 1 cơ quan bộ thuộc dạng "tứ trụ triều đình", vị cán bộ này đã đi qua thời chiến tranh và khi trở về mang theo trong cơ thể của mình 1 viên đạn và được Nhà nước công nhận thương binh.

 

Chiến tranh đã qua đi hơn 30 năm qua nhưng đến tận ngày hôm nay viên đạn ấy vẫn còn trong người và những khi trái nắng trở trời nó vẫn hành hạ ông, có lúc ông đã sờ thấy nó rất gần ở bên ngoài.

 

Tôi hỏi với tiến bộ rất nhanh của y học nước nhà nhất là ngành ngoại khoa mà tại sao ông không đi mổ lấy nó ra, thật chua xót khi ông nói rằng ông "Ngại".

 

Tôi hỏi ông ngại gì? Ông nói ngại "xếp hàng" ở bệnh viện Việt - Xô.

 

Tôi lại hỏi vậy ông đi mổ dịch vụ thì ông nói tiếc quyền lợi bảo hiểm y tế vả lại cũng không đủ tiền. Ông nói rằng hiện nay do có XHH y tế nên thật sự nếu được lựa chọn ông sẽ khám và chữa bệnh tại cơ sở y tế tư nhân vì ở đó chắc chắn rằng ông được đón tiếp tốt hơn, thủ tục nhanh gọn hơn và thái độ trọng thị hơn.

 

Câu chuyện của ông làm tôi thoáng buồn.



Số lần đọc: 1680  

     Gửi cho bạn:     Bản in:  

       
Đánh giá:            


Các tin khác:

Loay hoay cổ phần hoá: (5/26/2007 11:37:41 AM)
Cổ phần hoá bệnh viện, đại học: các câu hỏi đặt ra: (5/26/2007 11:27:08 AM)


Ý kiến của bạn về nội dung bài viết
Người gửi:
Email:
Lời góp ý:

   
  
  
Đăng nhập / Đăng ký
Nhắc nhở mật mã
  


    






   
   
    
   
Trang chủ - Giới thiệu - Diễn đàn - Tin tức - Site map
Copyright © Vietcare Ltd., All right reserved. Designed by LacViet Corp.
') -->